Như một thói quen…

Sáng nay trước khi bắt tay vào làm việc, mình có dành chút thời gian để dạo qua đọc một vòng tin tức. Vô tình, gặp ngay một bài viết, cũng khá lâu rồi, kể về “sự nhiệt tình phục vụ khách hàng”. Để mình share câu chuyện đó cho mọi người cùng biết trước.

“KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ – VIỆT NAM SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

“Sáng nay, tôi ăn sáng ở đường Hoàng Việt (Tân Bình). Đây là quán mở để vừa bán hàng vừa cho sinh viên ngành quản trị nhà hàng khách sạn thực tập. Thức ăn chỉ có bánh mì ốp la/cá mòi hộp và phở. Quán có không gian rộng, mát, ngay mặt tiền. Tôi gọi bánh mì ốp la, các em đi vào rồi đi ra báo hết trứng gà. Em nói chị cảm phiền ăn phở hoặc bánh mì cá mòi. Tôi ok, đồng ý ăn bánh mì cá mòi.Ở đó, tôi đếm có đến 10 em sinh viên thực tập đang đứng túm tụm, thêm mấy người nhân viên của quán, thêm quản lý hay cô giáo gì đó nữa. Cách quán mấy bước chân là tiệm tạp hóa đã MỞ CỬA. Cách vài chục mét là cửa hàng tiện lợi. Tại sao không em sinh viên nào xung phong đi mua trứng gà? Tại sao quản lý quán/cô giáo không xem đây là một tình huống điển hình thường gặp và hướng dẫn các em xử lý – cho một case study về sự nhiệt tình phục vụ khách?

Liệu có phải các bạn “ngại” rời vị trí của mình? Phải chăng các bạn đang giữ suy nghĩ rằng đây chỉ là môi trường thực tập, không phải của mình, mình không làm chủ nên mình chỉ cần làm đúng phận sự phục vụ là được? Nếu giả sử đúng là các bạn suy nghĩ vậy thì cũng tạm cho qua đi, nhưng nếu không có ai nhắc nhở, hướng dẫn (ở đây có thể là giáo viên hướng dẫn) thì liệu sau này ra trường, thế hệ sinh viên này có tận tâm với công việc của mình được hay không? 

Xem thêm bài viết:

Duy Hồ – The Married Beans: “Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhưng có giá trị thật

Giám đốc cà phê Là Việt: Kiên định với giá trị cà phê Việt

Quay trở lại với chủ đề “nhiệt tình phục vụ khách hàng”, mình biết là mỗi người chủ sẽ có định hướng riêng khi tuyển dụng nhân viên của mình. Mình cũng không nhận giỏi giang, nên không dám bàn luận hay đánh giá ai cả. Chỉ nói riêng bản thân mình, ngay từ khi bắt đầu tuyển dụng, mình xác định tư tưởng của 2 bên luôn đó là “sự hợp tác – đồng hành – cùng phát triển”. 

Mình không thuê bạn, mà mình hợp tác cùng bạn để tương trợ lẫn nhau, phục vụ khách hàng được tốt nhất. Khách hàng mới chính là những người trả lương cho chúng ta, trả cho các khoản vận hành điện, nước, nguyên liệu,…Thậm chí, mình hỗ trợ các bạn hết mình trong quá trình làm việc, kèm cặp, hướng dẫn, hỗ trợ nếu như các bạn có muốn tự mình ra kinh doanh. Cũng có 1 vài trường hợp kết nối không đúng người, nhưng mà cũng chẳng sao, vì bản thân mình tin rằng “có nhân – có quả”. Cùng một công thức đó, phương thức kinh doanh nhưng mỗi người áp dụng sẽ có kết quả khác nhau. 

Ở quán của mình, mỗi bạn nhân viên phục vụ sẽ “mang tư tưởng” là chủ, vì vậy, bạn có trách nhiệm cao hơn với quán của mình, làm sao để khách của bạn hài lòng, đánh giá tốt và quay lại với bạn nhiều lần sau đó.  Đương nhiên, nếu bạn nhân viên phục vụ mang tư tưởng “người chủ bất cần” thì nó lại là một câu chuyện dài khác nữa. 

Người ta nói: “muốn sẽ tìm cách, không muốn sẽ bày đủ lý do”. Sự nhiệt tình phục vụ khách hàng trong khả năng tốt nhất có thể của mình luôn là một điểm cộng lớn để gây ấn tượng cho họ.  Bạn có sản phẩm tốt – đi kèm cùng một dịch vụ tử tế thì chẳng có lý nào khách lại quên đi sự hiện diện của bạn được.